Không phải là một sự kiện để “đến rồi đi”, chợ phiên Tam Mỹ mở ra như một hành trình trở về – nơi những điều tưởng chừng rất quen thuộc của làng quê bỗng trở nên sống động và đáng nhớ theo một cách rất riêng. Ở đó, không gian không chỉ được dựng lên để trưng bày, mà để kể chuyện – về đời sống, về con người, và về những giá trị nguyên bản vẫn đang được gìn giữ theo thời gian.

Chợ phiên Tam Mỹ lần thứ ba, 2026 diễn ra trong hai ngày 18 – 19/4/2026, mang đến một hành trình trải nghiệm mở, nơi du khách có thể chủ động khám phá theo nhịp riêng của mình. Không bị giới hạn bởi một kịch bản cố định, chợ phiên gợi mở những lát cắt đời sống chân thực qua từng gian hàng, từng hoạt động, để mỗi bước dừng chân đều trở thành một “điểm chạm” giàu cảm xúc và đáng nhớ.


Lễ khai mạc diễn ra từ 14h00 đến 18h00 ngày 18/4/2026, mở ra không chỉ bằng một nghi thức trang trọng mà như một lát cắt văn hóa sống động. Từ những tiết mục văn nghệ chào mừng, lời dẫn dắt mộc mạc, đến khoảnh khắc chính thức mở cửa chợ phiên – tất cả hòa quyện, tạo nên một không gian nơi sản vật địa phương, nông sản và các sản phẩm OCOP không chỉ được trưng bày, mà còn được kể lại như những câu chuyện gắn với đời sống và bản sắc vùng miền.
Ở đó, khu ẩm thực quê không đơn thuần là nơi thưởng thức, mà là nơi ký ức vị giác được đánh thức. Những món ăn truyền thống, những trải nghiệm làm bánh, chế biến món ăn… đưa người tham gia trở về với nhịp sống quen thuộc của làng quê – nơi mỗi món ăn đều gắn với một câu chuyện.

Giữa không gian ấy, những hoạt động song song mở ra như những lát cắt ký ức đan xen. “Ký ức làng quê” không chỉ là một góc check-in, mà là một cách tái hiện đời sống xưa bằng hình ảnh, không gian và cảm xúc.



Những trải nghiệm làm bánh, những hoạt động giản dị như trao tặng vở cho học sinh qua “Gian hàng 0 đồng”, hay việc hỗ trợ người dân mở tài khoản ngân hàng… tạo nên một chợ phiên không chỉ để tham quan, mà để kết nối. Ở đó, giá trị không nằm ở việc mua – bán, mà ở sự sẻ chia và tương tác giữa con người với con người.



Buổi tối, khi ánh đèn lên, không gian chợ phiên chuyển mình theo một nhịp điệu khác. Tiếng hô hát bài chòi vang lên, đêm nhạc “Bolero – Giai điệu quê hương” đưa cảm xúc chậm lại, và lửa trại trở thành điểm kết nối – nơi những câu chuyện được kể không cần lời, chỉ bằng ánh sáng và sự hiện diện.

Sáng ngày 19/4, chợ phiên tiếp tục mở ra trong một nhịp điệu nhẹ nhàng hơn, nhưng không kém phần sinh động. Dòng người đến tham quan, mua sắm, tiếp tục những hoạt động đã bắt đầu từ ngày hôm trước – như một hành trình chưa từng bị gián đoạn.
Những trò chơi dân gian như nhảy sạp, bịt mắt đánh trống, đi cà kheo… mang đến một không gian nơi niềm vui được tạo nên từ những điều giản dị nhất. Xen giữa đó, các gian hàng, khu ẩm thực và trải nghiệm chế biến món ăn vẫn tiếp tục diễn ra, giữ cho chợ phiên luôn ở trong trạng thái “sống”.
Đến cuối buổi sáng, khi phiên chợ dần khép lại, không có một kết thúc ồn ào. Chỉ là những khoảnh khắc thu dọn, những bước chân rời đi, nhưng mang theo một cảm giác rất rõ ràng – rằng mình vừa đi qua một hành trình, không chỉ để tham gia, mà để “chạm”.
Có những trải nghiệm không cần quá lớn để trở nên đáng nhớ. Chợ phiên Tam Mỹ không phải là một sự kiện phô diễn, mà là một không gian đủ gần gũi để mỗi người có thể tìm thấy một phần ký ức của riêng mình.
Không dừng lại ở không gian chợ phiên, hành trình “chạm nguyên bản” còn có thể được mở rộng theo một cách rất tự nhiên – bằng việc tìm về Hố Giang Thơm, một điểm đến tại xã Tam Mỹ. Ẩn mình giữa núi rừng, nơi đây mang đến một sắc thái hoàn toàn khác: tiếng suối chảy len qua từng tảng đá, những tầng thác nhỏ nối tiếp nhau, tán rừng xanh phủ kín lối đi… tất cả tạo nên một không gian đủ tĩnh lặng để mỗi bước chân chậm lại và mỗi cảm nhận trở nên rõ ràng hơn. Nếu chợ phiên là nơi “chạm” vào ký ức và đời sống cộng đồng, thì Hố Giang Thơm là nơi “chạm” vào thiên nhiên nguyên sơ – nơi mọi trải nghiệm trở về với sự giản dị, mộc mạc và thuần khiết nhất.

Thắng cảnh Hố Giang Thơm (Ảnh: Bùi Viết Hà)
Từ những gian hàng, món ăn, trò chơi dân gian, đến những hoạt động cộng đồng mang tính sẻ chia, và cả những điểm đến tự nhiên như Hố Giang Thơm, tất cả tạo nên một hành trình nơi “nguyên bản” không phải là điều thuộc về quá khứ, mà là giá trị đang tiếp tục được sống, được kể lại và được chạm tới – theo cách rất tự nhiên, rất đời.
TRUNG TÂM XÚC TIẾN DU LỊCH TP. ĐÀ NẴNG